Bạo lực gia đình :
Cả nạn nhân và cơ quan chức năng đều “lúng túng” vì Luậ
9:56' 8/6/2010
Bạo lực gia đình – vấn nạn chưa có lời giải
Luật Phòng chống Bạo lực Gia đình chính thức có hiệu lực từ ngày 1/7/2008 nhưng trên thực tế đến nay vẫn chưa có vụ bạo lực gia đình nào được xử lý theo Bộ luật trên. Dù đã được tuyên truyền khá nhiều nhưng các qui định về xử lý người có hành vi gây bạo lực gia đình (BLGĐ) dường như vẫn chỉ dừng... trên giấy.

Nạn nhân mơ hồ về Luật

Sau khi bị chồng dùng điếu cày đánh đập, chị Nguyến Thị Sen (36 tuổi, ở Chương Mỹ, Hà Tây) vẫn âm thầm chịu đựng và tiếp tục đi làm. Chỉ khi được đưa đi cấp cứu chị mới biết mình đã bị đánh đến vỡ lách.

Chị Sen bộc bạch, chồng chị là người học thức, có địa vị trong xã hội. Song đám cưới ngọt ngào ngày nào nhanh chóng phai mờ, thay vào đó là những tháng ngày chị phải sống trong sự tủi nhục và "tù đày". Chồng chị bắt nghỉ làm lo chuyện gia đình, anh không cho chị đi đâu ngoài việc đi chợ mua thức ăn. Vốn là một người phụ nữ cam chịu, chị Sen không hề than vãn một lời, nín nhịn trước những trận đòn vô cớ của chồng để mong có một cuộc sống gia đình bình yên và không muốn ông xã phải mang tiếng bạo ngược mà ảnh hưởng địa vị. "Tôi xa lạ với mọi sự kiện diễn ra ngoài cuộc sống vì không được đọc báo, không được tiếp xúc với nhiều người. Suốt 19 năm tôi cam chịu cuộc sống mất quyền làm người".

Trong một lần cáu giận ở cơ quan, chồng chị về nhà mắng mỏ vợ, chị cãi lại. Anh chồng nổi khùng đã khóa cổng và lôi chị vào trong nhà đánh đập. Chị Sen nghẹn ngào trong nước mắt: "Anh ấy đánh tôi dã man đến mức đầu tôi bị vỡ chảy bê bết máu, đuôi mắt bị rách và gãy cột sống. Không chịu nổi tôi đã cố lê lết trốn về nhà ngoại và sống ly thân với anh ấy hai năm nay". Cùng với sự tự do nửa vời chị Sen còn phải hứng chịu cuộc sống mất khả năng lao động từ những trận đòn vô cớ.

Chị Trịnh Thị Khuyên ở Yên Nghĩa, TP Hà Đông (Hà Nội) thường xuyên bị chồng đánh. Mỗi lần chồng chị đi đánh bạc về, thua tiền, cay cú, bực bội, lại đem chị ra làm chỗ trút giận.

Gần đây, chỉ vì nghe người khác xúi bẩy, nói chị có quan hệ với người đàn ông khác, anh ta trói chị vào cột nhà, đấm liên tiếp vào mang tai chị. Anh ta mang dao kéo cắt nát quần áo trên người chị, khiến chị không còn một mảnh vải che thân và vào nhà lục tủ lôi tất cả quần áo của chị ra băm nát.

Suốt 2 giờ đồng hồ, anh ta hành hạ, chửi rủa, bắt ép chị phải nhận là đã có quan hệ với người đàn ông khác. Song chị Khuyên nhất định không nhận. Anh ta lấy dây buộc vào tay chị, doạ sẽ kéo đi khắp làng bêu xấu và xẻo từng miếng thịt trên người chị.

Khi biết chị Khuyên làm đơn tố cáo chồng làm nhục mình, chồng chị quay ra năn nỉ, xin lỗi chị, dụ dỗ chị rút đơn.

Chị Khuyên cũng như chị Sen không biết chồng không có quyền đánh đập, làm nhục. Họ đều lo nếu đi kiện, chồng sẽ phải đi tù, thì người chịu nộp phạt chính là các chị.

Thực tế chị Khuyên, chị Sen và nhiều phụ nữ khác không biết đằng sau chị có cả một hệ thống pháp luật bảo vệ. Việc chồng chị đánh đập, làm nhục chị là hành động phạm pháp cần phải bị trừng trị và lên án. “Tôi chưa từng được nghe tới Luật Bình đẳng giới và Luật Phòng chống BLGĐ”- Chị Khuyên cho biết.

Thực tế cũng rất dễ lý giải bởi nhiều phụ nữ quanh năm chỉ biết làm lụng, phụng dưỡng chồng con. Vì vậy, khi bị chồng bạo hành, họ chọn cách tiêu cực nhất là cam chịu và chung sống với bạo lực suốt đời. Trong số những người phụ nữ này, đã không ít người bị đánh tới chết.

Cơ quan chức năng: Chờ hướng dẫn thi hành

Trong khi những nạn nhân của BLGĐ được phát hiện ngày một nhiều hơn thì Luật PCBLGĐ vẫn chưa thể đi vào cuộc sống. Mặc dù đã có rất nhiều hình thức tập huấn, tuyên truyền về luật, nhưng tác dụng của các biện pháp này còn rất hạn chế. Tuyên truyền tập huấn chỉ giới hạn trong bộ phận cán bộ công chức của các ban ngành đoàn thể và một số cán bộ Hội Phụ nữ. Tuyên truyền bằng tờ rơi thì bị hạn chế về nội dung và số lượng; Tuyên truyền trên loa phát thanh thì phảng phất, nhiều người nghe rồi lại quên.
Thời gian qua, đối tượng tuyên truyền chủ yếu nhằm vào nữ giới trong khi người gây ra bạo hành phần lớn lại là nam giới. Bởi vậy, những đối tượng thường xuyên gây bạo hành rất ít khi tiếp thu tuyên truyền. Họ cũng có mặc cảm và định kiến nặng nề về giới. Thay đổi được nhận thức của họ là cả một quá trình gian nan. Bên cạnh đó, nhận thức của những lực lượng đóng vai trò chính phòng chống BLGĐ ở cơ sở cũng còn nhiều bất cập.

Luật PCBLGĐ có hiệu lực từ 1/7/2008 nhưng đến nay hầu hết các vụ việc bạo hành trong gia đình đều được cơ quan chức năng xử lý theo quy định của Bộ Luật Hình sự (nếu thương tích gây ra cho nạn nhân từ 11% trở lên) hoặc chỉ xử lý hành chính (nếu thương tích không nghiêm trọng).

Lý giải do Luật PCBLGĐ chưa đi vào cuộc sống là các cơ quan hành pháp chưa nhận được hướng dẫn thi hành. Từ trước tới nay, mỗi khi có một luật mới, muốn đưa luật vào cuộc sống, cơ quan chức năng sẽ phải triển khai các bước như ra hướng dẫn thực hiện bằng các thông tư, quyết định…

Các cấp cơ sở còn phải triển khai các đợt tập huấn cho cán bộ cơ sở rồi mới đi vào thực hiện. Ở một số địa phương, dù đã nhận được quyết định, hướng dẫn của cấp trên song một số cán bộ cơ sở đem về cất vào… ngăn kéo và vẫn giải quyết các vụ việc ở địa phương theo thói quen trước đó.

Bạo hành trong gia đình hiện vẫn là vấn đề nhức nhối trong xã hội. Có rất nhiều phụ nữ bị chồng đánh đập, hành hạ dã man dẫn đến tàn phế. Các bác sĩ của Bệnh viện Việt - Đức đã từng cấp cứu cho một phụ nữ ở Hoà Bình bị chồng dùng dây điện đánh và trói chân nhiều ngày, khiến chị này bị nhiễm trùng bàn chân, phải tháo khớp. Một nghiên cứu mới nhất cho thấy: Có đến 20% - 30% phụ nữ Việt Nam đang là nạn nhân của nạn bạo hành gia đình về thể xác hoặc tinh thần. Mong rằng chính quyền, cơ quan chức năng địa phương sớm vào cuộc, có biện pháp xử lý thích hợp, hiệu quả hơn, để đảm bảo tính mạng cho nhiều con người vô tội, bất hạnh.

Ý KIẾN BẠN ĐỌC VỀ BÀI VIẾT NÀY

Họ và tên : *  
Địa chỉ :  
Email : *  
Ý kiến của bạn : *

Mã bảo vệ :

 

Các tin tiếp
Bi hài chuyện ly hôn    (2/7/2010)
Các tin trước