Khi “giọt nước tràn ly”
8:39' 15/6/2010

Người phụ nữ dáng thấp nhỏ, lam lũ ngồi ở hàng ghế dành cho bị cáo cứ lâu lâu lại xoay mình nhìn về phía sau dò tìm gương mặt người thân. Bị cáo này đã khóc nức nở khi nghe Hội đồng xét xử nhắc lại hành vi giết chồng của mình khiến chủ tọa phiên toà phải nhiều lần nhắc nhở.

“Ma men” - nguyên nhân làm tan nát nhiều gia đình (ảnh minh họa)


Vừa đưa cánh tay trái lên quệt nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt, bị cáo T.T.L. phân trần: “Cuộc sống trước đây của vợ chồng bị cáo rất hạnh phúc, nhưng từ lúc có “của ăn của để” thì chồng bị cáo “sinh tật”, thường xuyên đánh đập, mắng chửi bị cáo một cách thậm tệ. Chịu không nổi bị cáo mới…”, L. bỏ lửng câu nói trong khi những giọt nước mắt cứ lăn trên đôi gò má rám nắng héo úa.

Chuyện là, vào một buổi chiều cuối tháng 8/2009, sau khi uống rượu về thấy nhà trống vắng, N.V.K. (chồng L.) gọi điện hỏi L. hiện đang ở đâu? Đang mệt, nghe giọng nói có chất men của chồng nên L. gằn giọng: “Đang ở nhà máy xay lúa”. Khoảng 5 phút sau K. chạy xe máy đến gặp L. chửi mắng bằng những lời lẽ thô tục, đỉnh điểm là K. dùng dụng cụ xúc gạo rượt đánh, nhưng L. kịp thời chạy thoát thân.

Xay được hơn một chục tạ lúa, lại còn cho lúa vào bao rồi gọi người chở gạo cho khách hàng khiến L. mệt lả cả người, thêm vào đó chiếc xe máy lại bị cạn xăng. L. lầm lũi trở về nhà khi trời sập tối. Vừa bước vào nhà, chưa kịp thở thì bất ngờ một cái tát như “trời giáng” của K xuống mặt L. Được mọi người chòm xóm can ngăn, K. bỏ sang nhà hàng xóm uống rượu, còn L. sau khi băng bó vết thương cũng đặt lưng nằm sau một ngày mệt mỏi.

Trong lúc đang xem tivi, L. chợt nhớ chiếc xe máy hết xăng gửi ở nhà máy xay lúa nên gọi con trai cầm can nhựa đi mua xăng ở tiệm tạp hóa để sáng mai đi sớm. Đến khoảng 21 giờ 30 cùng ngày, K. trở về nhà người mềm nhũn, dáng đi xiêu vẹo. Lúc này L. đang nằm xem tivi, K. nhớ lại chuyện xảy ra lúc chiều nên tiếp tục chửi rủa rồi lấy giấy đăng ký kết hôn ra đốt và đòi ly dị với L. Thấy L. không nói gì, K. đi ngang tắt tivi rồi bỏ ra chiếc chõng tre ngoài mái hiên nằm ngủ.

Quá uất ức với những hành động của chồng từ trước đến nay, đợi K. ngủ say, L. lẳng lặng mang can xăng mà con trai của mình vừa mua trước đó cho vào ấm nhôm rồi đổ hết lên người anh K. sau đó vào bếp lấy lửa, châm cháy và bỏ chạy. K. bị lửa đốt liền tỉnh dậy và kêu cứu. Nghe tiếng thất thanh từ nhà L., bà con hàng xóm liền kéo đến dập lửa và đưa K. đi cấp cứu, nhưng do vết bỏng quá nặng nên K. tử vong sau đó.

Đưa tay vén mớ tóc phủ ngang mặt, L. nghẹn nói: “Anh K. đã đánh tôi ba lần gây thương tích, sau đó đốt giấy kết hôn, tắt tivi rồi đuổi tôi ra khỏi nhà... Do bị dồn nén quá mức nên tôi mới quẫn trí làm liều như vậy”. Khi những hậm hực lắng xuống cũng là lúc L. nhận ra sự mất mát quá lớn của đời mình. Với ánh mắt buồn rười rượi, L. xót xa nói: “Còn nỗi buồn nào hơn khi chồng chết chứ, con cũng bị gia đình chồng đưa về bên nội”.

Vừa dứt lời, cũng là lúc tiếng chuông tòa báo hiệu giờ nghị án kết thúc, ánh mắt L. như cầu khẩn, van xin HĐXX cho được hưởng một mức án khoan hồng của pháp luật. Không được đáp lại, HĐXX Tòa phúc thẩm TANDTC tại TP. Hồ Chí Minh đã quyết định chấp nhận kháng nghị tăng án của Cơ quan Công tố, tuyên phạt bị cáo L. mức án 12 năm tù. L. đứng đờ người trước vành móng ngựa, như không còn tin vào bản án của HĐXX cho đến khi chiếc còng số 8 tra vào đôi bàn tay lam lũ ấy.

Đứa con trai hôm nay cũng được bà nội dẫn theo để nhìn mặt mẹ nhưng không được cho vào tham dự phiên tòa. Qua ô cửa bé xíu của chiếc xe dẫn giải phạm nhân, L. cố nhìn theo đứa con ngơ ngác tìm mẹ, thật xót xa!

Trần Phong 
Nguồn: Báo Pháp luật Việt Nam điện tử.

Các tin tiếp
Bi hài chuyện ly hôn    (2/7/2010)
Các tin trước